Tân An quỷ sự – Chương 529

Chương 529: Nương tử thật, nương tử giả

 

Chung Mẫn thở hồng hộc mà chạy hai dặm rồi mới dừng lại trong một ngõ nhỏ, lưng dựa trên mặt tường đầy rêu xanh thở hổn hển.

Nhưng vừa mới thư hoãn nàng ta lại bỗng nhiên cảm thấy bi thương. Nàng ta biết, lần này ám sát Trình Mục Du không thành, vậy sẽ đánh mất mọi cơ hội, từ đây hắn tất nhiên sẽ đề phòng, tuyệt đối không để mình tới gần nửa bước.

Nghĩ đến đây, nàng ta ngồi xụp xuống mặt đất lạnh băng, hai tay ôm mặt khóc rống lên. Nàng ta nhớ tới những lời đồn đại liên quan đến phụ thân mà nàng ta nghe được trên đường: Bọn họ nói lúc phát hiện ông ta chỉ còn là một bộ xương trắng, giống như bị ai dùng dao lóc thịt, bọn họ còn nói Trình Mục Du tra ra việc phụ thân chủ mưu cướp thuyền muối, vì thế ông ta mới phải vội vàng thoát thân, cuối cùng rơi vào kết cục đó.

Chung Mẫn nắm chặt tay, bỗng nhiên đấm lên mặt tường, cùng với một tiếng vỡ vụn, máu tươi theo khe hở ngón tay ào ạt chảy xuống. Thế nhưng nàng ta lại không thèm để ý, chỉ ngơ ngác nhìn máu tươi càng chảy càng nhiều trên mặt đất, mở miệng oán hận nói: “Trình Mục Du, ngươi hại phụ thân ta chết thảm như thế, hại Chung gia ta bị xét nhà, Chung Mẫn ta chỉ cần còn sống sẽ không bỏ qua cho ngươi, nhất định sẽ phải bắt ngươi đền mạng.”

Nói xong lời tàn nhẫn này, trong lòng nàng ta tựa hồ thoải mái một chút, vừa muốn chống đỡ đứng lên thì chợt nghe thấy phía sau truyền đến một tiếng thé thê lương chói tai. Nàng ta sợ tới mức chân nhất thời lảo đảo, lại ngồi xuống đất, đôi mắt mê mang nhìn quanh ngõ nhỏ âm u, muốn tìm ra nơi phát ra tiếng thét kia.

Một lúc lâu sau nàng ta cũng không phát hiện ra một người nào trong hẻm, vì thế hoài nghi có phải mình nghe lầm hay không thì tiếng thét thứ hai lại truyền đến, so với tiếng thứ nhất còn thê thảm hơn.

Lần này Chung Mẫn nghe rõ, thanh âm này đến tường đá phía sau lưng nàng, hơn nữa tiếng kêu gào thê lương còn kèm theo tiếng chửi bậy của nam nhân, ngoài ra còn có không ít tiếng “Bang bang” đánh nhau.

Tinh thần Chung Mẫn hơi định, đem lỗ tai dán lên mặt tường, cẩn thận nghe, sau một lúc nàng ta rốt cuộc đã hiểu hóa ra đây là một đôi vợ chồng đang đánh nhau. Nhưng nam nhân kia cũng quá thô bạo, đem nữ nhân kia đánh đến kêu thảm liên tục, ngay cả nàng ta cũng hãi hùng khiếp vía, giống như hắn ta đang nện nắm đấm lên người mình vậy.

“Bà nương chết tiệt, không cho ngươi ra cửa, ngươi lại càng muốn đi ra ngoài xuất đầu lộ diện, sao hả, muốn câu dẫn kẻ khác, trộm lén lút hả?”

“Ta không có, Vương Tinh, ngươi năm lần bảy lượt nghi ta, vì việc này còn đánh ta, vì sao không dứt khoát hưu ta cho rồi? Chúng ta từ đây không liên quan, không bao giờ lui tới……”

Giọng nói của nữ nhân kia thật ra lại bình tĩnh, nhưng trong bình tĩnh lại lô ra thê lương, thoạt nghe giống như đã không còn lưu luyến.

“Muốn ta hưu ngươi để ngươi tự do tự tại đi ra ngoài qua lại với kẻ khác sao? Ta nói cho ngươi biết, đừng có hòng, ta nhốt ngươi cả đời, vĩnh viễn ngươi cũng đừng nghĩ ra khỏi cửa nhà này một bước.”

Dứt lời, lại là một loạt tiếng đánh người khiến người ta hoảng vía, nam nhân kia hình như dùng thứ gì đó đánh xuống, càng lúc càng tàn nhẫn, đến nỗi nữ nhân mới vừa rồi còn kiên cường lúc này phải xin khoan dung, muốn nhặt một cái mệnh từ trong tay hắn.

Chung Mẫn run lập cập, đáy lòng bỗng nhiên nổi lên một cỗ hàn ý, nàng ta co rúm cả người, dán mặt tường đi ra khỏi hẻm, muốn nhanh chóng rời khỏi đây. Nhưng chưa đi được vài bước thì đã thấy phía sau có một cơn gió nhào tới, ngay sau đó trên vai có thêm một bàn tay lạnh lẽo.

“Sợ sao?”

Một giọng nói quen thuộc truyền đến từ phía sau, cả người Chung Mẫn giật mình, muốn xoay người nhưng lại bị một bàn tay khác đè lại cổ khiến nàng ta căn bản không thể động đậy. Khớp hàm trên dưới vật lộn mất vòng, cuối cùng nàng ta mới ổn định hơi thở, từ kẽ răng phun ra hai chữ, “Là ngươi……”

Yến Nương nhoẻn miệng cười, “Chung đại tiểu thư hiện giờ cũng biết sợ sao? Thật đáng tiếc, chẳng lẽ năm đó ngươi không đánh thì mắng đám nha hoàn hạ nhân, thậm chí đánh gãy cả xương sườn người khác sẽ vì gia đạo sa sút mà trở nên yếu đuối sao?”

Chung Mẫn rùng mình, nhưng vẫn không muốn chịu thua nói, “Nếu ta đã rơi vào tay ngươi thì sẽ không thể chạy trốn, ngươi cũng chớ có nhiều lời, mau đưa ta đến Tân An phủ.”

Nghe lời này, Yến Nương bĩu môi cười, “Tân An phủ? Nếu ta muốn đem ngươi đến quan phủ thì chỉ cần thông báo cho Tưởng cô nương là được, cần gì phải tự mình đi một chuyến, Chung Mẫn, ngươi không khỏi đánh giá ta cao quá rồi.”

Chung Mẫn chợt thấy cả người mình lạnh từ đầu đến chân, nàng ta sững sờ bất động, cổ họng giống như bị một bàn tay cứng đờ bắt lấy, nửa chữ cũng không nói ra lời, thẳng đến khi Yến Nương mang theo nàng ta nhảy lên, rơi xuống phía sau bức tường cao kia thì mới hồi phục tinh thần.

Nàng ta nhìn cản phòng có ngói đen trước người, giọng nói run run, mãi mới nghẹn ra được một câu, “Ngươi muốn…… Ngươi muốn làm gì?”

Yến Nương không trả lời, nàng bắt lấy Chung Mẫn kéo đến gần căn phòng kia, giống như không phải đang kéo một người mà là kéo một cái túi.

Đến ngoài cửa rồi, nàng nhìn qua khe cửa, phát hiện Vương Tinh đã đi rồi, cả căn phòng to như thế chỉ có một nữ nhân miệng mũi đổ máu đang nằm ngã trên đất, không nhúc nhích.

Yến Nương duỗi tay nhẹ nhàng gỡ cái khóa đồng trên cửa, tùy ý ném rơi trên mặt đất, sau đó một chân đá văng hai cánh cửa phòng rắn chắc.

***
Nửa tháng sau, Trình Mục Du đang ở thư phòng làm việc thì chợt thấy Tưởng Tích Tích vội vàng từ ngoài phòng đi vào, trên mặt thần thần bí bí, giống như rất có thâm ý.

“Chuyện gì?” Hắn buông cuốn sách nhìn nàng.

Tưởng Tích Tích nuốt một ngụm nước miếng, “Đại nhân, Vương Tinh của cửa tiệm vải giết người.”

Trình Mục Du ngẩng đầu, “Cửa tiệm vải? Vương chưởng quầy kia sao? Phu thê bọn họ không phải từng vì khuất tử điểu mà nháo đến tận công đường ư?”

Tưởng Tích Tích gật đầu, “Đại nhân nhớ đúng rồi, chính là Vương Tinh đó. Sáng sớm hôm nay hắn điên điên khùng khùng chạy từ nhà mình ra, gặp người nào cũng nói mình đã giết người, giết chết nương tử nhà mình……”

Trình Mục Du nắm tay nhẹ đập xuống bàn, “Ngày đó ta đã thấy Vương Tinh kia lòng dạ hẹp hòi, lòng nghi ngờ rất nặng, nhưng không nghĩ tới hắn thực sự có thể ra tay tàn nhẫn với nương tử nhà mình như thế.”

Tưởng Tích Tích tiến lên một bước, mặt lộ vẻ do dự, “Đại nhân, vừa rồi thuộc hạ đã tới Vương gia, xác thật có thấy một nữ nhân nằm ngã trong viện, trên bụng còn cắm một cái kéo. Nhưng nữ nhân kia căn bản không phải nương tử của Vương Tinh, mà là…… Chung Mẫn…….”

Trình Mục Du bật dậy, “Chung Mẫn? Sao có thể?”

“Vương Tinh kia tuy đã có biểu hiện điên khùng, nhưng vẫn có thể nói, hắn nương tử nhà mình nhốt trong nhà nửa tháng hơn, mỗi ngày đều đánh mắng nàng ta, trách móc ngược đãi nặng nề. Không nghĩ tới hôm nay Vương nương tử kia nhân lúc hắn đưa cơm dùng kéo muốn tấn công hắn. Nhưng sức lực nam nữ khác biệt, lại bị Vương Tinh ngộ sát. Nhưng sau khi giết người, hắn lại nhìn thấy người ngã trên mặt đất không thở nữa kia căn bản không phải nương tử nhà mình, mà là một nữ nhân hắn chưa gặp bao giờ vì thế mới sợ tới mức hồn vía lên mây, lao ra khỏi cửa.”

Nghe vậy, Trình Mục Du sửng sốt một lúc lâu, rốt cuộc ngã ngồi về trên ghế, thật lâu không nóihồi ghế trung, thật lâu cũng chưa lại lời nói.

***
Gió thu nổi lên bốn phía, Hữu Nhĩ nhảy nhót đi từ bên ngoài vào, trong tay còn cầm một bao giấy dầu. Yến Nương đang thêu, nghe thấy động tĩnh thì cũng không ngẩng đầu dậy, chỉ hỏi, “Đã gặp nàng ta chưa?”

Hữu Nhĩ ngồi xổm xuống nói, “Cô nương yên tâm, Vương gia nương tử kia hiện tại sống rất tốt, còn nhờ ta mang theo chút điểm tâm tự tay nàng làm cho cô nương.”

Yến Nương nhếch môi, trên mặt lóe lên một nụ cười nhạt, “Vậy thì tốt, hiện giờ Vương Tinh cũng bị bắt, mấy ngày nữa, nàng ta đã có thể trở lại.

Tân An quỷ sự – Chương 528

Chương 528: Hành hung

 

Nghe lời này Hữu Nhĩ nhất thời không biết nói gì, vừa định hỏi gì đó thì lại thấy Yến Nương ngồi xuống ghế, hai mắt khép lại, kẽo kẹt mà lắc ghế dựa, hiển nhiên đã không muốn nói gì nữa.

Hữu Nhĩ bĩu môi, vừa định đến nhà bếp đưa mấy con cua béo kia lên đường thì lại nhịn không được quay đầu hỏi, “Cô nương, yêu đạo kia lần này thả khuất tử điểu ra để làm gì?”

Đợi thật lâu cũng không thấy Yến Nương đáp lời, hắn vừa định hỏi lại thì đã thấy nàng trở mình, đưa lưng về phía hắn, thân thể nhẹ nhàng phập phồng, giống như đã tiến vào giấc ngủ say.

***
Trong thành Tân An, khu phố nam vẫn ồn ào náo nhiệt như trước, hai bên nhà cửa san sát, người đi trên phố đông như nước chảy.

Tưởng Tích Tích đi theo phía sau Trình Mục Du, tận dụng mọi cách mà luồn lách qua đám người, vừa né một cái xe đi tới, vừa nói với Trình Mục Du, “Đại nhân, sao hôm nay ngài lại có nhã hứng, bỗng nhiên muốn đi dạo chợ thế?”

Trình Mục Du cười nói, “Ta tới Tân An đã một năm hơn, ngày thường ngoài phá án thì chưa từng tinh tế dạo quanh các con đường trong thành, nếu sau này nói chuyện với người khác mà không nói ra được phong tục ở đây thì chẳng phải để người ta chê cười sao?”

Tưởng Tích Tích gật đầu, “Đại nhân nói phải, nhưng ngày thường thuộc hạ cũng không hay dạo qua chợ này, chỉ là đứa nhỏ Tấn Nhi kia thích ăn quà vặt, nên thuộc hạ mới hơi quen thuộc với các món đồ ăn, còn những thứ khác thì lại không biết gì.” Nói đến đây, nàng ta chỉ vào một quán rượu bên cạnh, nói với Trình Mục Du, “Nói đến Thanh Mai các này, bên trong có rượu mơ nổi tiếng, nhưng chỉ người Tân An mới biết được. Bánh hoa mai chỗ này cũng ngon, ngọt mà không ngấy, mềm giòn thích hợp khiến người ta ăn vào dư vị đọng mãi, đến Thấm Hương Trai cũng không so được. Đúng rồi, đại nhân, bên cạnh còn có bánh bao nhân nước, vỏ mỏng nhân dày, nước canh béo béo, non mềm lại thơm, có câu về truyền miệng thế này: ‘ nhẹ nhàng bẻ, chậm rãi ăn, mở cửa sỏ, lại uống canh, ăn hết rồi, miệng vẫn thơm. ’ chính là nhà này……”

Nàng vừa nói vừa hồn nhiên không để ý Trình Mục Du sớm đã dừng lên bên cạnh một cái xe đẩy bán đồ trang sức, cầm lấy một đôi vòng tay khắc hoa mai màu vàng mà thưởng thức.

Tưởng Tích Tích đi được vài bước mới phát hiện Trình Mục Du còn đứng ở phía sau, vì thế lại vội vòng về, nghiêng đầu khó hiểu mà hỏi hắn: “Đại nhân sao tự nhiên lại có hứng thú với trang sức của nữ nhân chứ?”

Trình Mục Du bỏ vòng tay xuống, trên mặt lộ ra một nụ cười nhàn nhạt, “Yến cô nương giúp chúng ta nhiều như vậy, lại tặng nhiều đồ cho Tấn Nhi, ta nghĩ chúng ta cũng nên tặng lại cho nàng cái gì đó để không mất lễ nghĩa.”

Tưởng Tích Tích chu miệng nói, “Nhưng Yến cô nương đâu có thích mấy thứ này, đại nhân có tặng thì khẳng định nàng sẽ ném trong góc, không đến mấy ngày là sẽ phủ bụi.”

Trình Mục Du than một tiếng, “Cũng phải, những thứ tục vật này sao lọt được vào mắt nàng, nhưng ta nghĩ tới nghĩ lui cũng không biết nên đưa cái gì?”

Tưởng Tích Tích nhíu mày, trong khoảng khắc, sau đó nàng ta bỗng nhiên vỗ mạnh hai tay, “Thuộc hạ đã biết, Yến cô nương là tú nương, sao đại nhân không tặng cho nàng một bộ đồ thêu, có kim dài ngắn khác nhau, tính chất khác nhau, rất hữu dụng.”

Trình Mục Du bị nàng nói đến dở khóc dở cười, nhưng đang ở trên phố nên hắn cũng không tiện nói nhiều, chỉ có thể lắc đầu, chắp tay tiếp tục đi về phía trước.

Nhưng chưa đi được vài bước thì thân mình lại bị người ta chạm vào, quay đầu lại thì thấy một đôi tay tràn đầy dơ bẩn, từ những lỗ vá trên tay áo nhìn lên thì thấy đó là một khất cái dáng người gầy, cả người run run, vành nón đội che thấp. Người kia giữ chặt góc áo hắn, khàn giọng nói, “Công tử, xin thương xót, ta mấy ngày đã không ăn gì, xin thưởng cho chút tiền.”

Tưởng Tích Tích vội đi lên trước, xem xét người đang ngồi trên đất kia một cái, “Quá đáng thương, vừa thấy đã biết hắn đói lâu rồi.” Nàng lấy từ trong bao ra mấy đồng tiền, nhét trong tay khất cái kia, “Mau cầm đi mua đồ ăn, đừng để đói lả.”

Khất cái nhận tiền, quỳ trên mặt đất dập đầu tạ ơn, Tưởng Tích Tích lại không quen được người khác hành lễ, nên cúi người duỗi tay muốn đỡ tên khất cái kia lên. Nhưng nàng vừa mới cong lưng, trước mắt lại đột nhiên hiện lên một đạo hàn quang, từ trong tay tên khất cái kia thế nhưng lại có thể một cây chủy thủ nhọn hoắt. Hắn gắt gao nắm chặt chủy thủ, mặc kệ mà đâm vào bụng Tưởng Tích Tích.

Động tác của hắn quá nhanh, Tưởng Tích Tích lại không hề có tâm phòng bị nên trốn không kịp. Nàng trơ mắt nhìn thanh chủy thủ kia đâm về phía mình. Cũng may Trình Mục Du nhanh tay lẹ mắt, trong lúc nghìn cân treo sợi tóc hắn kéo vai nàng lôi về sau, đem cả người nàng ném ra sau, còn một tay khác thì gắt gao bắt lấy cổ tay tên khất cái kia, mũi chân nhẹ nhàng nhấc về phía trước, đem mũ trên đầu hắn đá ra.

Không có mũ trói buộc, một đầu đầy tóc đen của tên khất cái xổ ra, hắn ngửa mặt lên đối diện với đôi mắt sáng quắc của Trình Mục Du, sắc mặt xanh xám, nghiến răng nghiến lợi nói, “Súc sinh, ta muốn ngươi đền mạng.”

Giọng nàng ta đã không còn nghẹn ngào như vậy nữa, Tưởng Tích Tích nghe vào tai lại thấy có vài phần quen thuộc. Nàng hốt hoảng đứng dậy, lúc này mới phát hiện kẻ đang ngã ngồi trên mặt đất là Chung Mẫn. Hóa ra thời gian này nàng ta vẫn luôn ẩn nấp, cũng không biết nghe ai nói là Chung Chí Thanh bị Trình Mục Du bắt lấy điểm yếu, khiến cửa nát nhà tan, vì thế nàng ta đổ mọi việc lên đầu Trình Mục Du, lửa báo thù càng ngày càng vượng, luôn tìm cách để trả thù hắn.

Hôm nay nàng ta lại nhìn thấy Trình Mục Du ở nơi phố xá này, vì thế liền mang theo chủy thủ đã chuẩn bị, vội vã đi đến chỗ hai người.

“Chung Mẫn, ngươi làm gì vậy?”

Trình Mục Du siết cổ tay nàng ta càng chặt hơn, Chung Mẫn nhìn đôi mắt từng xuất hiện vô số lần trong mộng của mình, bỗng nhiên nhếch miệng cười to vài tiếng, tiếng cười vừa dứt thì trong mắt đã là hung quang.

Trình Mục Du còn chưa kịp phản ứng nhiều thì ở một tay kia của nàng ta lại có ánh hàn quang lóe lên, Chung Mẫn bắt lấy cơ hội cuối cùng, đem một thanh chủy thủ khác nhắm ngực Trình Mục Du chém đến.

“Đại nhân, cẩn thận.” Tưởng Tích Tích cả kinh hét lên.

Trình Mục Du chợt đứng dậy, một tay chém xuống cổ tay nàng ta khiến con dao văng ra.

Nhưng lúc nhìn lại thì Chung Mẫn đã lẩn vào đám đông, mặc cho hắn và Tưởng Tích Tích tìm thế nào cũng không ra.

Ôn nhu bán lượng – Chương 2.1

“Đại gia, đại gia —— ta van cầu các ngươi ——”

 

Trên đường phố đột nhiên truyền đến tiếng cầu xin thảm thiết.

 

Mọi người nghe tiếng đều quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một đôi vợ chồng khóc lóc van xin một đám đầu trâu mặt ngựa đang cướp bóc hàng hóa trong cửa hàng.

 

Một tên trong đó bị kéo đẩy thì không chút khách khí đẩy hai vợ chồng nhà kia ra, trừng mắt nhếch mày, vung tay hét to: “Còn đứng ngẩn ra làm gì, đem toàn bộ hàng đi cho ta  ——”

 

Phụ nhân kia thấy tên đó không nể tình thì rơi lệ đầy mặt, không hề nề hà mà quỳ xuống đất, chuyển qua nam nhân bộ dáng nhã nhặn đang đứng ở một bên mà cầu tình.

 

“Chu thiếu gia, Chu thiếu gia, chúng ta một nhà có ba mươi tám miệng ăn, đều phải dựa vào chút hàng hóa này kiếm cơm, ngài thu hàng hóa của chúng ta thì chúng ta phải sống thế nào —— đại nhân, đại nhân —— ta van cầu ngài —— ta cầu xin ngài, ngài hãy thương xót, rủ lòng từ bi —— ta xin dập đầu  ——”

 

Nói xong, bà ta vừa dập đầu vừa kéo trượng phu đang ngây ngẩn đứng ở một bên cùng nhau quỳ xuống.

 

“Lão Lý, ông còn đứng ngốc ra đó làm gì? Mau tới cầu xin Chu thiếu gia đi. Ông nói với ngài ấy là cuối tháng chúng ta sẽ trả tiền, không là tuần sau —— không, là ngày kia, ngày kia, ngài cho chúng ta ba ngày là được ——”

 

Ông chủ cửa hàng thấy Chu Khánh thì vừa kinh vừa sợ, nhưng dưới sự thúc giục của thê tử thì ông ta vẫn quỳ xuống, cùng thê tử khóc lóc mà dập đầu với vị công tử mặc quần áo màu nguyệt bạch kia.

 

“Chu thiếu gia. . . . . . Ta dập đầu với ngài . . . . . . Cầu xin ngài. . . . . . Cho chúng ta một con đường sống. . . . . .”

 

Nam nhân nhìn thấy đôi vợ chồng quỳ gối trước mặt mình, khóc đến nước mắt nước mũi dầm dề, đầu cũng đập xuống đất đến sắp chảy máu thì thản nhiên mở miệng.

 

“Lý lão bản, thiếu nợ thì trả tiền, đây là thiên kinh địa nghĩa. Tiền không phải ta ép ngươi vay, giấy ghi nợ cũng không phải ta bắt người ký, khế ước bán nhà này càng không phải ta chủ động bắt buộc ngươi đưa ra. Việc mua bán của ngươi không tốt cũng không phải do ta ngăn cản ngươi kiếm tiền, phải không?”

 

Lý lão bản quỳ quỳ rạp trên mặt đất, khóc rống lên mà cầu xin: “Chu thiếu gia, đây là tổ trạch của Lý gia . . . . . . Ta đang chuẩn bị làm một vụ mua bán lớn, tháng sau thật sự là ta sẽ có tiền . . . . . . Cầu ngài cho ta thêm vài ngày . . . . . . Chỉ cần vài ngày thôi . . . . . . Ta không thể đánh mất tổ trạch của Lý gia được . . . . . .”

 

Chu Khánh nghe vậy thì cúi người, nhìn vào trong mắt ông chủ kia, “Lý lão bản, một lời đã nói khó rút lại, ông cũng biết đấy, nếu ta thư thả cho ông thì ai thư thả cho ta?”

 

Lý thị ở một bên nghe xong thì nhịn không được tiến lên, ôm lấy vạt áo Chu Khánh, rung rưng cầu xin: “Chu thiếu gia, ta xin ngài ——”

 

Bà ta còn chưa dứt lời đã bị ánh mắt lạnh như băng của Chu Khánh quét đến khiến bà ta sợ tới mức rụt tay lại nhưng vẫn nhịn không được khóc lóc run giọng nói, “Chúng ta. . . . . . Chúng ta trên có cao đường . . . . . . Dưới, có nữ nhi phải nuôi . . . . . .”

 

Chu khánh cao cao tại thượng ngạo nghễ nhìn bà ta, đáp một câu, “Liên quan gì đến ta?”

 

Nghe vậy, Lý thị lên tiếng khóc lớn, sắc mặt Lý lão bản như tro tàn, suy sụp ngã ngồi trên mặt đất.

 

Chu Khánh nhìn thấy hai người bọn họ như thế thì chỉ lạnh lùng giương mắt hướng đám ngừoi vây xem chung quanh quét một vòng. Đám người đó thấy được thì đều né tránh.

 

Hắn không tiếng động cười lạnh một tiếng, xoay người há mồm công đạo đám tay chân, “Mặc Ly, đừng lấy hết hàng, phải trả bao nhiêu thì lấy đúng bấy nhiêu, cũng đừng để người ta nói Chu Khánh ta cố ý chiếm tiện nghi của người khác.”

 

“Dạ, biết.” Nam nhân đi theo bên cạnh Chu Khánh cúi đầu đáp lời, sau đó cầm bàn tính cộng số hàng hóa bọn tay chân đang khuân lên xe xem tổng giá trị là bao nhiêu.

 

Khi Mặc Ly nhấc tay ý bảo dừng thì bọn người kia cơ hồ đã dọn sạch hàng hóa trong cửa hàng, chỉ để lại một ít hàng hóa nho nhỏ.

 

“Gia, đã đủ.” Mặc ly nói xong, đem bàn tính cùng quyển sách đưa lên cho Chu Khánh nhìn.

 

Chu Khánh nhìn thoáng qua, vươn tay phủi phủi vạt áo vừa rồi bị Lý thị túm nhăn lại, sau đó hắn thản nhiên nói với hai vợ chồng đang khóc không thành tiếng kia, “Lý lão bản, đừng nói ta không cho các ngươi thời gian. Sáng ngày mai ta sẽ phái người đến niêm phong nhà, đến lúc đó nếu ngươi còn ở đây thì cũng đừng trách ta không khách khí.”

 

Nói xong, hắn hờ hững xoay người rời đi.

Lý lão bản nhìn thấy nhà mình chỉ còn mấy gian trống không, lại nhìn bóng dáng lạnh lùng của nam nhân kia, rồi nghĩ đến tổ trạch truyền hơn mười đời của mình sắp không có thì nhất thời mất lý trí, nước mắt tung hoành mà khóc rống lên chửi Chu Khánh.

 

“Chu Khánh! Ngươi gạt ta thế chấp tổ ốc nhưng không muốn thư thả vài ngày để ta trả tiền, còn mạnh mẽ đoạt hàng hóa không cho ta buôn bán quay vòng. Ai chẳng biết ngươi nhắm vào tòa nhà này —— ngươi là tên gian thương vô lương tâm! Táng tận lương tâm! Ngươi sẽ không được chết tử tế! Chu Khánh ngươi sẽ không được chết tử tế đâu ——”

 

Tiếng khóc tiếng mắng này xuyên qua phố lớn ngõ nhỏ, đưa tới từng trận hút khí. Nhưng kẻ bị mắng là Chu Khánh thì giống như không nghe thấy, dưới chân không dừng bước, vẫn chạm rãi khoanh tay đi trên đường cái.

 

“Chu Khánh, tên vương bát đản nhà ngươi sẽ không được chết tử tế đâu —— không được chết tử tế ——”

 

Lý lão bản vẫn còn đang khóc lóc, người xung quanh sợ xảy ra chuyện vội đi lên ngăn cản ông ta tiếp tục chửi bới.

 

Chu Khánh không để ý đến trận rối loạn phía sau, cứ thế đi trên đường chợ. Mọi người đi đằng trước đều sợ hãi dạt ra hai bên né tránh hắn.

 

Sau đó, hắn thấy một người đang đứng ở giữa đường. Người nọ dáng người nhỏ gầy, mặc một thân áo xanh, hé ra một khuôn mặt nhỏ nhắn, và đôi mắt trong suốt thấy đáy.

 

Mọi người đều tránh đường, chỉ riêng hắn không tránh đường. Người nọ không phải ai khác, chính là nhà giàu mới nổi trong thành mấy năm nay, cũng là Ôn đại thiện nhân nổi danh trong thành —— Ôn Tử Ý.

 

Hắn đi đến trước mặt người nọ. Còn người kia vẫn đang nhìn thẳng vào hắn.

 

Mọi người khẩn trương nhìn hai người nổi danh trong thành đối đầu nhau, nhịn không được vừa sợ vừa phấn khích.

 

Tiếng oán hận của Lão Lý vẫn quanh quẩn trong không gian, khiến bầu không khí càng trở nên khẩn trương hơn.

 

“Ngươi đang làm gì?” Ôn đại thiện nhân nhìn thấy hắn thì nhíu mày, thản nhiên mở miệng.

 

Chu đại ác nhân chí liếc mắt nhìn hắn, lạnh lùng cười đáp, “Ta cao hứng.”

 

Chu Khánh, tên vương bát đản ngươi sẽ không được chết tử tế —— không được chết tử tế ——

 

Ôn đại thiện nhân mím môi, đôi con ngươi đen bóng nhuốm màu ảm đạm, buồn bã.

 

Chu đại ác nhân cười bước đi qua bên người hắn, đi đến bến tàu, lên thuyền.

 

Chu Khánh tên vương bát đản nhà ngươi sẽ không được chết tử tế —— không được chết tử tế  ——

 

Tiếng mắng chửi không cam lòng vẫn vang lên phía sau, theo gió bay lên trời, thật lâu cũng không tiêu tan.

 

Ráng chiều đỏ ối, chậm rãi chìm vào tầng tầng mái cong ở phía xa. Sauk hi xuống thuyền, nam nhân lên lầu ngồi. Hắn ngồi lên giường La Hán, tựa người ở bên cửa sổ, từ chỗ này hắn có thể thấy tầng tầng mái ngói, nhà cửa, còn có chuồng đồng treo bên dưới.

 

Gió thổi qua làm lay động chuông đồng.

 

Mọi thứ trước mắt đều bị rang chiều nhuộm thành một màu vàng óng ánh. Từ phòng ốc, lầu các, còn đường lát gạch, đến các cô nương đang ghé bên cửa sổ cũng đắm chìm trong một màu hoàng kim này, quả thực là tòa thành dát vàng.

 

Nhưng tất nhiên không phải thế, chỉ chờ lát nữa thì mọi thứ sẽ đều bị đánh về nguyên hình.

 

Tường trắng, ngói đen, lưu ly dính bụi, cũ kỹ, đèn lồng đỏ phai màu, còn có những khuôn mặt đã ngủ ba ngày vẫn khó có thể tiêu trừ được mệt mỏi kia . . . . . .

 

Nhưng khi màn đêm buông xuống, đèn đuốc rực rỡ, rượu quá ba tuần thì hết thảy sẽ bị nhiễm một tầng nhan sắc mới, cái gì cũng giống như trong mộng, hoàn toàn không rõ ràng.

 

Ngóng nhìn thành thị hoa lệ lại đồi bại này từ cửa sổ, hắn thấy nó cởi dần lớp vàng dát trên người, giống như một lão phụ trăm tuổi nhuốm màu tang thương. Nhưng khi đèn lồng được thắp lên thì nó lại rêu rao mà đứng lên lần nữa.

 

Gió đêm từ từ thổi tới, khiến lọn tóc của hắn bị thổi bay lên. Hắn nhắm mắt lại nhưng chỉ ngửi thấy mùi son phấn, còn có mùi nôn mửa còn sót lại ngày hôm qua, hàng vạn hàng nghìn lọ hương lộ cũng không tẩy được mùi rượu chua loét, thối khắm này.

 

Nhưng cho dù có cái mùi kia, xe ngựa, thuyền, kiệu vẫn nối đuôi nhau đến con đường này. Tiếng đàn không biết từ khi nào bắt đầu bay lên, tiếng cười của các cô nương truyền đến, cùng với đó là tiếng cười lớn của nam nhân, tiếng tranh cãi ầm ĩ, tửu lâu phòng bếp vang lên tiếng bát đũa, nồi niêu xong chảo. Chỉ chốc lát mà đồ ăn bắt đầu được làm ra, mùi hôi thối trong không khí đã bị mùi thức ăn, mùi son phấn ngọt ngấy của các vị cô nương át hết.

 

Hắn có thể nghe thấy tiếng xúc xắc, nghe thấy tiếng hoan hô, song bạc bắt đầu huyên náo lên.

 

Đêm, dần dần sâu hơn.

 

Đa số người dân trong thành đã đi vào giấc ngủ nhưng với những kẻ thích náo nhiệt thì bây giờ mới là bắt đầu.

 

Trong đình viện của Hoa Nghênh Xuân Các có sân khấu kịch, mọi người xem kịch đang ngồi trong ghế lô của mình, bọn tiểu nhị thì lũ lượt đi lại để rót rượu, đưa khăn, bưng thức ăn cho khách.

 

Không giống ban ngày đi trên phố, cô nương đến đây xem diễn không cần đội mũ che dung mạo, mà ở Hoa Nghênh Xuân Các này các cô nương có thể ngồi trước đài cùng mọi người để xem diễn.

 

Lúc vở kịch bắt đầu, hắn mở mắt ra, đứng dậy thay quần áo, búi tóc lên, đeo quan ngọc.

 

Khi hắn xuống lầu, thấy trên sân khấu là hoa khôi của Hoa Nghênh Xuân Các đang mặc nam trang giả làm Nhị Lang tướng quân mà múa hồng thương, cười duyên mà hát, phối hợp với bạn diễn, khiến đám khán giả dưới đài trầm trồ khen không ngớt.

 

Hôm nay Tần Thiên Hộ, Trương Đồng Hiểu, Trần Trường Hạo của Vương gia phủ cùng với cậu em vợ của Tri phủ đại nhân đều đến đây. Bọn họ đang ngồi ở hàng ghế đầu, thỉnh thoảng châu đầu ghé tai, một bên còn có các cô nương hầu hạ.

 

Hắn đi xuống lâu, vẫn còn đang ở chân cầu thang, chưa xuống trước đài thì bọn họ đã đứng lên, cùng hắn chào hỏi. Hắn cười đáp lễ, khách khí tiếp đón bọn họ, cô nương ở một bên đưa rượu nhạt lên, hắn nhận lấy, chưa uống đã phát hiện không đúng.

 

Rượu này có độc.

 

Hắn vẫn cười cười, cũng không để ý liền một ngụm uống cạn.

 

Rượu vừa vào miệng thì hương thuần bốc lên, khiến dạ dày hắn như cháy bỏng. Hắn mắt cũng không chớp, cười nói giỡn với đám người kia, sau đó hét mang thêm mấy chén nữa.

 

Thấy hắn hét lên rượu, một ly lại một ly mà uống, có người kinh ngạc, có người vui mừng, có người chẳng tỏ thái độ gì, nhưng không ai cản hắn lại.

 

Ở giữa buổi kịch đi qua gặp khách, đây là việc cố định mà hắn phải làm, ngay cả con hát trên sân khấu cũng phải ngừng lại để hắn hàn huyên xong mới tiếp tục diễn.

 

Chiêng trống lại vang lên, hắn bước đi đến sòng bạc. Trong sòng bạc tiếng người càng thêm ồn ào, mỗi người đều dính lấy cái bàn, kích động giương giọng mà hô to. Nhà cái thì phe phẩy xúc xắc, la hét hạ tau, một hồi liên tục đan xen không dứt.

 

Nơi này mọi người đều đang chăm chú để ý đến những quân xúc xắc và tài vận của mình nên chẳng ai rảnh liếc mắt nhìn hắn. Nhưng có những kẻ thông minh nhìn thấy hắn đến thì đánh càng hăng say hơn.

 

Hắn khoanh tay đứng ở phía sau nhìn trong chốc lát, lại dặn dò một kẻ bên dưới đừng để cho một vị quan thiếu gia ở trong đó thua quá nhiều, sau đó mới giương mắt, xoay người vén rèm xe lên rời khỏi sòng bạc. Vừa lúc hắn còn chưa kịp đi ra xe ngựa thì vài tên đại hán thừa dịp hắn chưa chuẩn bị mà vội vàng vọt ra từ trong đám đông ồn ào, trên tay mỗi người đều là đại đao.

 

“Chu Khánh! Nạp mạng đi!”

 

Lúc biết rượu kia có vấn đề hắn đã đoán được sẽ có người động thủ. Hắn mắt lạnh nhìn mấy tên thích khách kia, không sợ hãi không hoảng hốt, vừa nhấc chân đoán hướng đá vào tên thích khách xông lên đầu tiên, đề khí há mồm đem rượu độc phun thẳng lên hai mắt tên thứ hai.

 

Rượu vừa phun ra khiến đối phương kêu thảm thiết mà ngã xuống đất. Hắn không để ý tới, lập tức đoạt đao của kẻ thứ ba, xoay người chắn ám khí bắn đến từ đầu khác, đem chúng hất về toàn bộ ——

 

Người thứ tư bị ám khí bắn lại đánh trúng kêu lên thảm thiết ngã xuống, hắn lại trở tay chém giết người thứ năm, thuận đường một đao chém tên tay sai vốn đứng bên cạnh nghe hắn công đạo nhưng sau đó lại rút dao muốn ám sát hắn.

 

Sau đó hắn xoay tròn gót chân, đại đao vung lên, chặn ngang giải quyết hai tên thích khách còn không biết sống chết mà xông lên.

 

Mới trong nháy mắt mà máu tuôn như mưa, mọi chỗ đều dính, sáu gã thích khách đã chết năm, chỉ còn lại kẻ thứ hai vì bị rượu độc phun vào mắt nên té trên mặt đất kêu thảm thiết, không dám công kích hắn là còn giữ được mạng nhỏ.

 

Máu đỏ tươi theo thanh đao trên tay hắn chảy tích táp xuống bên dưới.

 

Một giọt, một giọt, lại một giọt.

 

Khách khứa bên trong sòng bạc hoảng sợ nhìn nam nhân đứng trong vũng máu kia, mỗi người đều trắng bệch cả mặt, co lại như đám chuột, lui ở cạnh tường, hoặc trốn dưới bàn, không ai dám lộn xộn.

 

Hắn cầm thanh đao dính máu trong tay, nhìn mọi người, nhếch khóe miệng lên. Nụ cười này khiến người ta càng thêm kinh hoàng, không dám nhúc nhích.

 

Sát khí trên người hắn vẫn chưa tiêu mà tràn ngập trong không khí. Hắn bước về phía trước, tất cả khách khứa không nhịn được lùi về sau một bước.

 

Hắn nâng tay khiến mỗi người đều căng da đầu lên. Sau đó người ta thấy hắn nhịn cười, chậm rãi đem cây đao để trên bàn, lấy khăn tay xoa tay, lại cười với các vị khách, “Thật có lỗi, quấy nhiễu  hứng thú của mọi người, một váng này tất cả đều tính cho ta.”

 

Hắn thản nhiên nói xong liền hướng một bên công đạo, “Lão ngũ, để mọi người đi đến tửu lâu nghỉ ngơi một chút, đem chỗ này dọn dẹp sạch sẽ.”

 

“Vâng” lão ngũ gật đầu, lập tức cười tiếp đón đám khách nhân đang bị chấn kinh.

 

Hắn cũng không ở lại mà xoay người rời đi. Lần này, không ai dám ngăn cản hắn nữa.

 

Hắn vén rèm cửa lên, bước trên hành lang gấp khúc, xuyên qua cây cầu nhỏ có nước chảy róc rách bên dưới, dưới tầm mắt nhiều người đi lên lầu.

 

Trở lại trong phòng, hắn bỏ đi đống quần áo nhiễm máu, chỉ mặc áo đơn trắng thuần, ngồi vào bên cửa sổ, tùy ý dựa vào trên đó mà nhìn bóng đêm ở nơi xa.

 

Có người nhẹ nhàng gõ gõ cửa, là cô nương mấy năm nay đều đoạt được danh vị hoa khôi. Mặc dù cách một cánh cửa nhưng hắn vẫn có thể ngửi được mùi hương trên người nàng ta.

 

“Tiến vào.” Hắn cũng không quay đầu lại mà nói.

 

Nữ nhân đi đến, nhẹ nhàng chậm rãi nói, “Gia, ngài có khỏe không?”

 

Hắn vẫn không quayd dầu, chỉ nhìn về phương xa, “Tốt, đương nhiên tốt.”

 

Hắn cầm lấy cái khóa bạc nhỏ trên thắt lưng, dùng ngón tay vỗ về nó, thản nhiên hỏi lại, “Sao có thể không tốt chứ?”

 

Nghe vậy, nữ nhân dừng cước bộ, không dám lại tiến đến. Nàng ta ngừng lại, nở một nụ cười với hắn.

 

Là nụ cười trào phúng. Nhưng nàng ta sợ hắn biết.

 

Trong thành này, mọi người đều sợ hắn, mặc dù đi theo bên hắn nhiều năm nhưng nàng ta vẫn sợ hắn.

 

Nàng ta sợ chết. Hắn là Chu Khánh, hắn muốn người ta sống thì được sống muốn người ta chết thì người đó nhất định chết. Chỉ cần kẻ có đầu óc đều biết phải sợ hắn.

 

Nữ nhân thức thời lui đi ra ngoài.

 

Gió đêm lại nổi lên thổi bay lọn tóc đen của hắn. Hắn nhắm mắt lại, nắm chặt cái chìa khóa bạc bên hông, cảm giác làn gió, cảm giác khối no đủ cầm trong tay khiến người ta thấy ấm áp.

 

Trong thành này chỉ có một nữ nhân không sợ hắn. Đôi mắt trong suốt của nàng hiện ra trước mặt hắn.

 

Hắn có thể thấy rõ con ngươi đen nhánh cách sóng nước, cách phố lớn ngõ nhỏ, cách hoa đào liễu xanh mà nhìn về phía hắn.

 

Mấy năm nay, đôi mắt trong suốt kia luôn ở lúc vô tình mà nhìn về phía hắn, nhìn thấy hắn làm xằng làm bậy, nhìn thấy hắn táng tận thiên lương . . . . . .

 

Mặc dù việc đã cách nhiều năm nhưng Chu Khánh vẫn nhớ rõ lần đầu tiên nhìn thấy nàng cùng bộ dáng kiều nộn đáng yêu đó.

 

Tuy nàng mặc nam trang nhưng da mặt trắng bóng, vô cùng mịn màng, đầu ngón tay phấn nộn, tóc dài đen thùi mềm nhẵn, dáng người nhỏ xinh còn có mùi hương cơ thể kia đều nói rõ nàng là một vị cô nương.

 

Một cô nương nữ phẫn nam trang.

 

Nàng gặp phải kẻ cướp nhưng một câu cũng hét không nổi. Hắn ngồi ở trên lầu, liếc mắt một cái liền nhìn thấy nàng. Lúc nàng còn chưa vào cửa, hắn đã biết nàng sẽ bị nhắm đến. Quần áo của nàng rất tốt, giày đều là mới, thân hình lại quá nhỏ, mười ngón tay thanh tú xinh đẹp, bộ dáng đi đường rất yếu ớt, túi tiền cầm ở trong tay lại nặng, từ đầu đến chân đều là một con dê béo.

 

Con dê béo nhỏ.

 

Hắn vốn không muốn để ý đến nàng, nếu là lúc khác có khi hắn sẽ không quản việc này, nhưng đó là sáng sớm, mà nàng là vị khách đầu tiên đến cửa.

 

Tên trộm kia thật không có mắt, mà nàng lại quá mức kiên trì, chết cũng không chịu buông tay. Mà ngày ấy, tâm tình của hắn đúng lúc không tốt lắm, nhìn một cái liền thấy phiền.

Lấy thân nuôi rồng – Chương 207

Chương 207: Bất đồng

 

Lưu Nhị Ni của Công học bộ kích động cả đêm không ngủ được. Nàng ta lăn qua lộn lại trên giường kẽo kẹt kẽo kẹt, nữ sinh cùng phòng chịu không nổi oán trách nàng: “Buổi tối ngươi ăn no quá rồi hả? Sau cứ lật tới lật lui vậy, không cho người ta ngủ hả?”

Lưu Nhị Ni nói: “Ngươi biết hôm nay đám cô cô an bài ta đi đâu không? Nữ học bên này mua một máy dệt cực lớn, có thể dệt ra tấm vải bố thật lớn! Thật sự thần kỳ, bởi vì lúc trước trong nhà ta cũng có làm chút việc dệt vải nên mới được chọn đến hỗ trợ.”

Vị cô nương còn lại tên là Hồ Vân Nhi dỗi nói: “Đúng là không có tấm mắt, chẳng phải chỉ là một cái máy dệt tân tiến một chút thôi sao? Đáng để ngươi xoắn đến xoắn đi như con mèo thế hả?”

Lưu Nhị Ni nói: “Ngươi biết cái gì, lúc thử máy dệt, Đức phi nương nương tới! Ngài ấy đứng ngay bên cạnh nhìn ta dệt vải đó. Nàng thực quá mức xinh đẹp, Quan Âm trong tranh tết cũng không đẹp bằng nàng đâu.”

Một nữ sinh tên Đỗ Lệ Nương ngẩn ra: “Đức phi nương nương?” Sau đó nàng ta lại cười: “Chắc là thấy hiếm lạ nên tới xem, hiện tại nàng ta ít đến, trong nữ học đều truyền nói tài học của nàng ta không so được với Thượng Quan Quý Phi, chỉ biết một ít công phu tính xổ linh tinh, tự biết xấu hổ nên không dám tới.”

Lưu Nhị Ni nói: “Ta khinh!” Sắc mặt nàng đỏ ửng: “Các nàng thì biết cái gì! Hôm nay vị tiên sinh dạy nhạc lý của chúng ta nói với nàng rằng Thượng Quan Quý Phi cố ý gạt đám nữ học sinh vừa học vừa làm không hiểu thơ từ như cúng ta ra khỏi chuyện dâng tặng lễ vật.”

Hồ Vân Nhi buồn bã nói: “Cái này có gì kỳ quái, thọ lễ này ta nghe nói văn võ bá quan đều tham gia, cũng đều muốn dâng thơ ca tụng thánh thượng, Thượng Quan Quý Phi là người nào chứ, chỉ trách chúng ta xuất thân từ gia đình nghèo khổ, một cái chữ to không biết, hiện giờ ở chỗ này có thể được ăn no, có thể biết chữ, có thể học chút tài nghệ tương lai ra ngoài mưu sinh đã là đủ rồi. Còn chuyện lộ mặt trước Hoàng Thượng thì sao đến lượt bình dân bá tánh chúng ta chứ? Chỉ có thế gia tiểu thư mới xứng, cha huynh các nàng đều ở địa vị cao.”

Trên mặt Lưu Nhị Ni lại tỏa ánh sáng: “Đức phi nói, nàng cũng có thể chuẩn bị một phần thọ lễ, đến lúc đó chúng ta cùng hiến lễ cho Hoàng Thượng. Lễ này không cần biết viết thơ cũng có thể tham dự!”

Đỗ Lệ Nương cười nói: “Xem ngươi kích động thế này hẳn là liên quan đến cái máy dệt ngày hôm nay phải không? Nương nương sẽ không phải muốn dệt vải gì đó dâng tặng Hoàng Thượng chứ? Cái này quá mức tầm thường, công phu dệt vải mèo ba chân của chúng ta thì có thể làm ra cái gì, sợ là so với cống phẩm hoàng gia còn thua xa, sao có thể so được với thơ ca độc đáo cao nhã của những người kia?”

Lưu Nhị Ni lắc đầu: “Đúng là dệt vải, nhưng là dệt một bộ cẩm tú sơn hà bản đồ! Nương nương nói nàng sẽ vẽ phác thảo trước, chúng ta tinh tế dệt theo, nhất định sẽ dệt ra một bức cẩm tú sơn hà đẹp nhất!”

Hồ Vân Nhi giật mình nói: “Bản đồ ư? Đây chính là quân cơ quan trọng, ta nghe nói không có chỗ nào có bản đồ đầy đủ.”

Lưu Nhị Ni nói: “Nương nương chính là mẹ đẻ Thái Tử, tự nhiên là có! Còn nữa, các ngươi còn chưa thấy cái máy dệt kia, vải dệt ra khổ lớn, lại có hoa văn mới lạ, đến lúc đó dệt ra một tấm vải gấm đồ sộ, tất nhiên là đẹp không tả xiết!” Trên mặt nàng ta là si mê nhưng những nữ sinh khác lại không có tự tin, lẩm bẩm nói: “Đơn giản cũng chỉ là chút việc dệt vải, có tiền đồ gì đâu.”

Lưu Nhị Ni lại lắc đầu: “Các ngươi sai rồi, chúng ta thật không nên thiếu tự trọng, ta nói cho các ngươi biết hôm nay Đức phi nương nương cùng Hoa tiên sinh nói chuyện ta đã nghe được hết. Nàng nói, Lang Hoàn nữ học được lập ra không phải vì dạy nữ tử thi thư ca phú, phong hoa tuyết nguyệt, mà để chúng ta ra ngoài có thể an cư lạc nghiệp, mở ra sự nghiệp, không cần dựa vào người khác, có tự trọng có cốt khí, tự mở đường cho mình.” Nàng đem những gì nghe được hôm nay đều nói lại. Trí nhớ của nàng tốt, nói xong thì đám nữ sinh còn lại đều trầm mặc, sau đó dần dần có người không đủ tự tin nghị luận: “Sao có thể có tự trọng chứ? Đây đều là những việc chỉ có bá tánh làm, có thấy tiểu thư phú quý nào làm đâu.”

Lại có người phản bác: “Người khác khinh thường những việc này thì đã sao? Tự chúng ta kiếm tiền, đúng là sẽ không bị gia đình quản lý, muốn gả cho ai thì gả, cha mẹ chồng cũng không thể khó xử.”

Mọi người trong phòng dần bàn tán sôi nổi, mỗi lời Triệu Phác Chân nói đều nhanh chóng truyền khắp đám nữ sinh, rốt cuộc khiến các nàng cảm giác được phấn chấn và kiêu ngạo. Sau đó chuyện này còn truyền đến bộ cao đẳng chuyên tu, rồi Thượng Quan Quân cũng nghe được những lời này và chuyện Đức phi tổ chức dệt gấm làm lễ vật dâng cho Hoàng Thượng. Lam Tranh cười nói: “Hiện giờ nghe nói cũng có không ít nữ học sinh rất tin tưởng nàng ta, nói nàng ta không đua đòi, không ham hư vinh, học mấy kỹ năng kia so với đám tứ thư ngũ kinh, phong hoa tuyết nguyệt, thơ từ ca phú không thể ăn kia thì đều tốt hơn. Hiện giờ bọn họ còn tôn sùng nàng ta.”

Thượng Quan Quân hơi hơi mỉm cười: “Trí biết ở truy nguyên (nghiên cứu sự vật, nghiền ngẫm suy nghĩ), nàng ta nghĩ như thế cũng không sai nhưng rốt cuộc cũng là xuất thân nô tỳ, ánh mắt quá hẹp. Nàng ta đã quên mất mình cũng vì tinh thông tứ thư ngũ kinh, thơ từ ca phú mới được Hoàng Thượng coi trọng và hỗ trợ, rồi mới có thể sáng lập Lang Hoàn nữ học, tạo phúc cho nhiều nữ tử. Điều này chứng minh nữ tử muốn thật sự làm được việc, thay đổi quy tắc thì phải đứng ở chỗ cao. Nếu nàng ta chỉ biết vẽ, dệ, tính toán thì có thể đi tới ngày hôm nay sao? Nàng ta sẽ nghĩ đến việc lập ra nữ học sao? Phụ nhân tầm thường cho dù tinh thông toán học thì cũng thế nào chứ? Vẫn phải hầu hạ cha mẹ, giúp đỡ trượng phu, sinh nhi dục nữ, có thể có bao nhiêu quyền tự chủ chứ? Quyền tự chủ lớn nhất khi đó chẳng qua là mua thêm ít châm cài, làm thêm vài món quần áo xinh đẹp, hoặc lúc gả chồng hơi có chtus ý kiến với cha mẹ, chẳng lẽ còn có thể hoàn toàn không dựa vào cha mẹ, gia tộc, trượng phu con cái, một mình tự sống chắc? Nàng ta không phải cũng là mẫu vì tử mà quý sao?”

Lam Tranh cũng cười phụ họa: “Quý Phi nương nương nói lời này là trúng rồi, lúc trước chính là nhờ nàng ta có trí nhớ tốt mới có thể đến thư phòng của Vương gia làm việc, tham dự vào bí sự của Vương gia, rồi lọt vào mắt ngài ấy, lại sinh hạ hoàng tử, rồi có ngày hôm nay. Hiện giờ lại chỉ bảo người khác chớ học theo mình, muốn tự lập tự cường, chỉ học chút tài nghệ có thể kiếm tiền, vậy chẳng phải tự vả mặt!”

Thượng Quan Quân cười nhạt: “Chẳng qua là muốn cạnh tranh với ta, thu phục tâm của đám nữ sinh nghèo khổ kia thôi. Mà luận điệu này của nàng ta lại được Hoàng Thượng cùng các đại thần thích. Bọn nam tử có thể chấp nhận nữ tử có tài hoa, nhưng chỉ giới hạn ở việc hỗ trợ phu quân, dạy dỗ hài tử, chứ không để các nàng vào triều làm quan, cùng nam tử tranh giành. Nam tử có thể cho phép nữ tử có một nghề nào đó, kiếm tiền nuôi gia đình, chứ tuyệt không cho phép nữ tử có tài học, phản nghịch lại cha hoặc chồng, không gả chồng, không sinh con. Luận điệu của nàng ta chính là đón ý nói hùa bọn nam tử, hy vọng nữ tử ưu tú lại không được phép vượt qua nam tử. Cũng khó trách, nàng ta xuất thân thấp hèn, hết thảy đều phải dựa vào Hoàng thượng, há có thể không lấy lòng. Nàng ta lại không có được tâm trí của Thánh Hậu, có gan cùng nam tử trong thiên hạ đối nghịch, đánh vỡ quỹ tắc, sáng tạo ra quy củ, đó mới chính là đại sự! Cũng tùy nàng ta đi!”

Trên mặt Lam Tranh tuy rằng cười nịnh hót nhưng trong lòng lại nghĩ: Thượng Quan Quân chính là đích nữ thế gia, không trải qua những ngày nghèo khổ, lại không biết một văn tiền có thể làm khó anh hùng hảo hán, huống chi một nữ tử nhu nhược? Mấy ngày nay nàng ta ở Lang Hoàn nữ học, lại cũng động tâm tư muốn học y. Thứ nhất tuổi tác nàng ta đã lớn, từ nhỏ ở trong cung hầu hạ nên cũng ít nhiều có chút bệnh của phụ nhân, toàn là những bệnh không nghiêm trọng đến mức cần đi khám đại phu. Trong nữ học có khoa y, trong đó có sách y để tra cứu, lại có Công Tôn quốc sư tự mình tới dạy châm cứu, sắc thuốc thì không khỏi động tâm, vừa có thể điều dưỡng thân mình, mà về phương diện khác —— vị chủ tử nàng ta đang đi theo này không phải người nghĩ cho người khác, Hoàng Thượng cũng hoàn toàn không có ý niệm sẽ thu mình vào phòng, trong cung lại rất tiết kiệm, trừ bỏ bạc phát hàng tháng thì không có chút tích cóp nào, ngược lại phải tiêu không it vào khảo góp được trước kia. Đi theo vị Quý Phi nương nương này lại không có nước luộc gì —— ngược lại nghe nói Đức phi tiêu pha hào phóng, lúc nào cũng thưởng bạc. Như vậy xem ra, không bằng nhân lúc hiện giờ vẫn là nữ quan, học chút gì đó, đến lúc sau lại kiếm một việc khác, cho dù dạy ở nữ học hoặc là làm việc —— cho dù là Đức phi hay Quý Phi thì hẳn cũng sẽ cho mình mặt mũi. Nhìn Hoa Uyển kia đi, nàng ta hiện giờ tốt hơn mình, ở riêng một viện dành cho tiên sinh dạy học, lãnh lương tháng, ra ra vào vào đều có thể sai sử đám học sinh, thoái mái hơn mình suốt ngày phải cẩn thận hầu hạ trước mặt quý nhân rất nhiều? Trong lòng nàng ta tính toán tỉ mỉ, tâm tình xu nịnh bợ đỡ Thượng Quan Quân trước đó cũng lạnh đi nửa phần. Nàng ta thế này đúng là lãng phí những lời chỉ dạy vừa rồi của Thượng Quan Quân. Trên đời này chung quy khó có mấy người có thể hiểu được chí lớn của Thượng Quan Quân.

Những lời của Thượng Quan Quân cũng có người tốt truyền đến tai Triệu Phác Chân. Triệu Phác Chân ngạc nhiên nói: “Muốn cho nữ tử tự lập thì phải đối địch với nam tử, đem bọn họ đạp dưới chân mới tính là thắng sao? Đây đâu phải đánh nhau, sao cứ phải phân tôn ti trên dưới, chẳng lẽ kính trọng, đối xử bình đẳng với nhau không được sao?” Nhưng sau khi suy nghĩ nàng cũng cười nói: “Thượng Quan Quý Phi cũng có đạo lý của đều có nàng đạo lý, thực sự không cần cùng nầng một hai phân đúng sai, trăm sông đổ về biển, dù sao chúng ta đều chỉ muốn các nữ sinh được tốt. Lang Hoàn nữ học có thể để nữ sinh có nhiều lựa chọn khác nhau thì nhiệm vụ coi như hoàn thành.”

Đến tận sau này ở trong Lang Hoàn nữ học vẫn luôn chia làm hai phái, một là tự lập tự cường, chú trọng dân sinh, chỉ cầu có thể nuôi sống bản thân, không dựa vào nam tử, còn phái còn lại thì cực lực mở rộng nữ quyền, muốn cùng đứng ngang với nam tử. Hai bên tranh luận không thôi, chưa bao giờ ngừng, nhưng kỳ tích chính là bọn họ học xong ra ngoài đều mang cốt cách ngạo khí khác biệt, đều được người ủng hộ. Lời này chính là nói sau này, nói lại về Triệu Phác Chân, nàng quả nhiên mang theo đám nữ học sinh bận rộn nửa tháng, cuối cùng cũng hoàn thành một tấm bản đồ bao la hùng vĩ trước thọ lễ.

Bản đồ này dùng chỉ khác màu để dệt, bên trên là núi non sừng sững, sông lớn tráng lệ, cả bức bản đồ cực lớn, nếu mở ra thì cơ hồ bao trùm toàn bộ bức tường cung điện, ánh sáng rực rỡ, huy hoàng sáng lạn, khiến người ta nín thở, quả nhiên là một bức cẩm tú sơn hà tráng lệ cực kỳ.

Triệu Phác Chân vô cùng vui sướng: “Chờ dâng thọ lễ này lên, mở ra cho mọi người thưởng thức xong thì chỉ cần chờ thế gia huân quý đến đặt hàng gấm vóc của chúng ta thôi. Bản đồ này tất nhiên không thể bán, nhưng những bản dệt khác chúng ta có thể bán. Có thể gọi tên loại gấm dệt này là giang sơn cẩm.”

Vương Đồng cũng đứng cạnh thưởng thức vốn đang nín thở, nghe nàng nói lời này nhịn không được cười: “Nương nương đúng là biết tình toán, đây có khác gì bảo Hoàng Thượng đi bán vải cho ngài chứ?”

Triệu Phác Chân cũng cười: “Hiện giờ đúng là rất thiếu tiền, nếu không ta đâu bỏ công phu lớn thế này làm gì. Chờ dâng thọ lễ lên mọi người đều sẽ biết chúng ta có thể dệt ra gấm tốt như thế này, sau đó mọi việc sẽ tốt hơn.”

Ủng hộ Rừng Hổ Phách

Nếu bạn yêu thích web và những câu truyện Amber chia sẻ thì góp một phần nho nhỏ để ủng hộ mình tiếp tục duy trì web nhé!

Bài mới đăng

Lịch

Tháng Mười Một 2019
H B T N S B C
« Th10    
 123
45678910
11121314151617
18192021222324
252627282930  
error: Content is protected !!