Kỵ sĩ của ma nữ – Quyển hạ – Chương 23

Hắn chuyển sang Michael hỏi: “Tình huống thế nào?”

“Marks đồng ý cùng ngươi gặp mặt.” Michael nói: “Điều kiện là ngươi giúp hắn làm thịt Moritz.”

“Moritz thì sao?”

Michael bất đắc dĩ xoa bàn tay to, nói: “Ý tứ không sai biệt lắm, ngài làm thịt Marks thì hắn cũng sẽ giúp ngài.”

“Ngươi có cùng bọn họ nói qua điều kiện của ta không?” Khóe mắt Bonn giật giật.

“Một từ cũng không thiếu.” Michael nói.

“Hai lão già ngu xuẩn a.” Bonn tức giận thấp giọng mắng, tuy rằng hắn sớm đoán trước nhưng vẫn cảm thấy phẫn nộ.

“Ta đã sớm nói với ngươi, chúng ta có cho nhiều lương thực hơn thì cũng không đủ.” Sebastian khoanh tay trước ngực, giọng nói lạnh lùng nói: “Bọn họ là kẻ thù truyền kiếp trăm năm, muốn bọn họ bắt tay giảng hòa, trừ phi trời sụp. Moritz cùng Marks biết Phillips đang muốn tấn công chúng ta thì chỉ sợ sẽ đợi đến sau chiến tranh mà chạy ra hôi của.”

Bonn nhịn không được lại mắng một câu thô tục.

Michael hỏi: “Đại nhân, ngài muốn làm gì giờ? Lúa mạch đã bắt đầu chín rải rác rồi, không đến mười ngày nữa chúng ta phải thu gặt rồi.”

Lúa mạch vừa thu xong thì lão già chết tiệt kia chắc chắn sẽ phái binh cướp của hắn. Bonn nhìn bản đồ đặt trên cái bàn trong kho vũ khí, mím chặt môi, nửa ngày sau hắn ngẩng đầu lên, nhìn Michael và Sebastian nói.

“Nói cho Moritz, ta sẽ giúp hắn đối phó Marks, nhưng ta muốn cùng hắn gặp mặt đàm phán.”

“Bonn —— ”

Hắn nâng lên tay ngăn cản Sebastian kháng nghị, nói với Michael.

“Nếu hắn có hứng thú, ba ngày sau ta sẽ cùng hắn gặp nhau tại tu viện hoang phế nơi biên giới.”

Rồi sau đó hắn chuyển hướng sang Sebastian, “Ta cần ngươi tự mình giúp ta đưa hai phong thư.”

Sebastian sửng sốt, lúc hắn nghe Bonn nói xong tính toán thì đúng là á khẩu, cuối cùng cũng không nói thêm gì mà đồng ý quyết định của Bonn.

 

Đổ mưa .

Khải đi từ trong ưng tháp ra ngoài thì bên ngoài đa ướt sũng. Trận mưa này thật đột ngột, còn có chút lớn làm người ta không hiểu sao buồn chán. Càng gần đến thời gian thu hoạch thì nàng càng cảm thấy có chút mẫn cảm với trời mưa, lo lắng mấy tháng vất vả sẽ vì mưa to mà bị hủy đi.

Có khi nàng thậm chí nhịn không được muốn nhúng tay, nhưng không có ai rõ hơn nàng việc phá hỏng tuần hoàn tự nhiên sẽ phải trả cái giá gì, mà đôi khi người ta cũng không thể trả nổi cái giá đó. Nhưng nếu trời mưa quá lớn thì nàng sẽ nghĩ biện pháp cân bằng một chút.

Nàng tâm thần không yên đi vào trong mưa, vội vàng hướng tháp thành chủ đi đến nhưng lúc đi qua hầm ủ rượu thì đột nhiên có một bàn tay to xông ra, bịt miệng nàng, ôm lấy thắt lưng nàng, đem nàng kéo đến bên trong hầm rượu không bóng người.

Khải liền phát hoảng, muốn giãy dụa chống cự, nhưng tên nam nhân to gan lớn mật này vô cùng cường tráng, hắn đem nàng kéo vào liền nhanh chóng thấp giọng ở bên tai nàng nói.

“Đừng kích động, là ta.”

Khải nghe vậy thì sửng sốt, ngừng giãy dụa. Hắn buông lỏng nàng ra, để nàng xoay người lại.

“Bonn?” Nàng thở phì phò, nhìn nam nhân phía trước, thả lỏng xuống dưới: “Chàng đang làm cái gì? Chàng làm ta sợ chết đi được.”

“Đừng lớn tiếng như vậy.” Hắn đè môi nàng, vội vàng thăm dò nhìn ra ngoài cửa, nhanh chóng đem cửa lớn đóng lại.

“Sao thế?” Lời vừa ra khỏi miệng, nàng bỗng nhiên nghĩ đến một sự kiện, vội đè thấp thanh âm, hỏi: “Có địch nhân theo địa đạo của thành tiến vào sao?”

Hắn cứng đờ, “Sao nàng biết chuyện này?”

“Ta có lỗ tai, ta sẽ nghe được.” Nàng nhìn hắn.

“Ai nói?” Hắn cầm lấy tay nàng, vội vàng hỏi.

“Chàng.”

Không nghĩ tới nàng sẽ nói thế, Bonn sửng sốt, ngây người, lúc hắn còn đang tưởng mình nói mớ trong lúc nghủ thì nàng lại bổ sung.

“Còn có Michael và Sebastian.” Nàng vừa bực mình vừa buồn cười nhìn hắn: “Chàng mỗi ngày đều đi toilet lúc nửa đêm, ta còn tưởng chàng ngủ quên đâu nên có một lần ta liền đi theo mới phát hiện ba người đang bàn chuyện nên ta lại về đi ngủ.”

Bonn nghe vậy, nhẹ nhàng thở ra.

“Cho nên, có người trà trộn vào trong thành hả?” Nàng truy vấn.

“Không phải.”

“Vậy sao chàng lại kép ta vào đây?” Khải không hiểu, nhíu mày nói, “Còn có, vì cái gì mà chúng ta phải nhỏ giọng nói chuyện?”

Hỏi rất hay.

Cũng chính lúc này hắn mới hiểu được hắn tìm nàng không phải chỉ vì muốn nói chuyện.

Bonn cúi đầu nhìn tiểu nữ nhân trước mặt, nhỏ giọng mở miệng.

“Vì cái này.”

Nói xong, hắn cúi đầu hôn nàng.

Khải sửng sốt một chút, nhưng vẫn mở cái miệng nhỏ nhắn ra như hắn mong muốn.

Hắn hôn nàng, lại hôn nàng, lại hôn nàng, sau đó nâng mặt nàng lên, ôm lấy thắt lưng, đem nàng áp ở trên tường. Một bàn tay to của hắn trượt xuống, cách váy vuốt ve cái mông đầy đặn của nàng.

“Bonn,” nhận thấy hắn vén váy của mình, Khải thở phì phò, vỗ về ngực hắn, lúc hắn chuyển sang liếm cắn cổ nàng thì nàng run giọng hỏi: “Chàng đang làm cái gì?”

“Làm chuyện ta đã nghĩ mấy ngày nay.” Hắn nói.

“Nơi này là… Hầm ủ rượu … Chúng ta…” Nàng muốn ngăn cản hắn, nhưng hắn cắn dây áo trước ngực nàng, dùng cái miệng tà ác liếm hôn bộ ngực sữa của nàng. Tiếng nói của nàng theo động tác của hắn mà bị ngắt quãng.

Nàng thở phì phò, cảm giác được đầu lưỡi của hắn liếm qua nụ hoa của mình, trong đầu nàng liền nháy mắt trống rỗng.

Đáng chết, nam nhân này thật sự biết cách khiến người ta phân tâm. Khải túm lấy mái tóc đen của hắn, thật vất vả mới tìm lại được ngôn ngữ của mình, thở phì phò đem lời nói cho hết: “… Chúng ta có thể về phòng.”

“Ta không nghĩ…” Hắn đem một chân chen vào giữa hai chân nàng, nói cho nàng: “Đó là chỗ thích hợp.”

“Chàng có biết mình đang nói cái gì không?”

Nàng hoài nghi chính mình nghe lầm, nhưng trong chớp mắt, ngón tay hắn dò xét tiến vào.

“Đúng vậy, ta biết.” Hắn chạm lên trán nàng, nói giọng khàn khàn: “Nàng thật ướt.”

Khải á khẩu không trả lời được, nháy mắt xấu hổ đỏ mặt.

Thừa dịp nàng phân tâm, hắn đem nàng nâng dậy, hôn đôi môi mềm mại của nàng, lỗ tai mẫn cảm, lại đùa giỡn chỗ mẫn cảm giữa hai chân nàng khiến nàng lạnh run, trở nên càng ẩm càng nóng, thẳng đến khi ngọt ngào của nàng dính đầy tay hắn.

“Nhiều người muốn đến tìm chúng ta.” Hắn khẽ cắn vành tai mềm mại của nàng, thô giọng nói: “Ta không muốn lại bị làm phiền.”

Nói xong, hắn nắm lấy dục vọng đã sớm cứng rắn như thanh sắt của mình, tiến vào cơ thể nóng bỏng, chặt khít của nàng.

Khải rút một hơi, đồng thời nghe thấy hắn ở bên tai nàng rên rỉ ra tiếng.

Ngoài phòng vẫn đang mưa.

Nhưng phiền chán đã tích lũy trong thân thể nhiều ngày nay của hắn cuối cùng cũng được an ủi. Bonn liếm hôn gáy nàng, lại hít vào mùi vị tươi ngọt của nàng.

Hắn cần phải thối lui, để nàng xuống dưới nhưng lại nhịn không được đem chính mình tiến vào sâu hơn, cảm nhận tư vị tươi ngọt rung động kia.

Hắn đã không con thô cứng nữa nhưng động tác nhỏ kia vẫn khiến nàng khẽ run.

Ngoài phòng truyền đến tiếng nói chuyện ở xa xa khiến Khải chậm rãi phục hồi tinh thần. Sau kích tìnhm nàng vừa xấu hổ vừa lúng túng nhưng nàng không muốn hắn rời khỏi. Nàng thích nghe tiếng tim hắn đập, thích hít thở mùi vị của hắn, để hắn dùng mũi mà vuốt ve nàng.

Nàng nới lỏng tóc hắn, vuốt ve gáy hắn đầy mồ hôi, còn có tấm lưng rộng. Hơi thở nóng bỏng của hắn phất qua gáy nàng, mà trái tim hắn cũng đập chậm lại, dần thả lỏng.

Sau đó hắn từ trên người nàng thối lui, kéo váy cho nàng. Hai chân nàng vẫn có chút vô lực, chỉ có thể dựa vào trên tường. Trong lúc đó hắn tự chỉnh lại quần áo của mình và của nàng.

“Ta không …” Bonn thở dài, rũ mắt nhìn đôi mắt xanh vẫn còn vương lệ, cùng hai gò má hồng đào vạn phần gợi cảm mê người của nàng, nhịn không được nâng tay vuốt ve môi nàng khẽ nhếch, nói giọng khàn khàn: “Ta không nghĩ giấu giếm nàng chuyện liên quan đến Sebastian.”

Bất thình lình trọng tâm đề tài bị đổi khiến Khải có chút há hốc mồm.

“Cái gì?”

“Đó là việc riêng của hắn.”

Thật sự nàng không hiểu đầu óc nam nhân đến cùng là vận hàng thế nào. Nàng vốn đang cho rằng hắn đang muốn xin lỗi chuyện kéo nàng vào hầm rượu làm việc xằng bậy nhưng hiển nhiên hắn cũng không nghĩ chuyện đó có gì không đúng. Ngược lại chính là chuyện che giấu thân phận của Sebastian mới quấy nhiễu hắn, khiến hắn muốn giải thích với nàng.

Sau đó Khải nhớ tới chỉ trích ban ngày của nàng với hắn. Bỗng dưng, một cỗ lo lắng dâng lên trong lòng nàng.

Hắn để ý, nàng không nghĩ tới hắn sẽ đem lời nàng nói nhớ trong lòng.

“Hắn là huynh đệ của chàng, mà ta là vợ chàng.” Nàng nâng tay vỗ về ngực hắn, nhìn hắn, ôn nhu hỏi: “Chàng không nghĩ là ta cần phải biết chuyện này sao?”

“Sebastian không muốn để người ta biết. Hắn lo lắng mọi người sẽ biết lão quái vật có con tư sinh mà nghĩ đến một đứa con tư sinh khác đã bị đuổi đi nhiều năm trước. Ta cũng không có tận lực muốn giấu giếm nàng, chính là ta không nghĩ phải nói chuyện của hắn ra. Nàng vì chuyện này mà giận ta thì rất không có đạo lý.”

Nàng nhịn không được cãi lại, “Ta không có tức giận.”

Hắn ngẩng đầu lên, nhíu mày nhìn nàng.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Khải ửng đỏ, chỉ có thể sửa miệng, “Được rồi, có lẽ có, nhưng chỉ có một chút thôi. Ta chính là… Hắn không thích ta, nếu ta biết hắn là huynh đệ của chàng thì ta sẽ… Ta không biết, có lẽ thử cải thiện quan hệ cả ta và hắn, để hắn đỡ ghét ta hơn.”

Hắn nhíu mày, “Nàng là vợ ta, không phải vợ hắn, nàng không cần khiến hắn vui.”

Kỵ sĩ của ma nữ – Quyển hạ – Chương 22

“Ông trời ạ, chàng không có nói, ta chính là vừa mới nhận ra.” Phát hiện chính mình lỡ miệng, Khải vội mở miệng bổ cứu, lại không nhịn được chỉ trích: “Còn có, câu đó là câu duy nhất ngươi nghĩ ra được khi bị người khác phát hiện ra sao? Xin ngươi đến lúc đó nói cái gì khác đi, ví dụ như phủ nhận hoặc thừa nhận ngươi chính là một đứa con tư sinh khác của lão già kia —— ”

“Ngươi không thể đem chuyện này nói ra.” Sebastian trừng mắt nhìn nàng nói.

“Nàng sẽ không nói ra.” Bonn nhíu mày.

“Đúng, ta sẽ không, cho nên chàng lần sau muốn gạt ta cái gì thì tốt nhất là nhớ chuyện này đó.”

Nói xong, nàng xoay người bước đi.

Hai nam nhân kia thấy thế thì cùng đưa tay kéo nàng.

“Đáng chết, Khải!”

“Ngươi nghĩ cái gì vậy?”

Nghe vậy, nàng trợn trừng mắt, quay trở lại khẽ gào.

“Lão thiên, các ngươi có biết trọng điểm không? Các ngươi có biết lúc các ngươi cùng nhau kéo ta đến đây cùng với tình cảnh lúc đội trưởng cùng với Sophia hẹn hò có bao nhiêu tương tự không?”

Câu nói này khiến hai tên kia cùng sửng sốt rồi mới phát hiện ra đây là bãi tắm. Lúc này hai người đều buông tay.

Khải khoanh tay trước ngực, trừng mắt nhìn hai tên nam nhân trước mặt, căm tức nói: “Ta sẽ không cùng người khác nói chuyện này. Ta cũng sẽ không để người ta hoài nghi cái chuyện lúc trước ta đã từng hoài nghi. TA không muốn rắc rối, vì chúng ta đã có đủ rắc rối rồi. Hiện tại ta muốn đi ra ngoài, miễn cho người ta nhìn thấy lại tưởng ba người chúng ta ở trong này làm cái gì…”

Nàng đỏ mặt, lung tung khua hai tay, nói: “Không đúng, ta không phải ham mê cái này, cũng không muốn người khác nghĩ là ta có.”

Hai nam nhân trước mặt nàng á khẩu không trả lời được.

Khải thở sâu để bản thân trấn định lại, nói: “Tốt lắm, ta cho là các ngươi đã đồng ý.”

Nói xong, Khải túm váy, sải bước xoay người đi ra ngoài, bước nhanh tới hầm rượu phía trước. Mặc kệ thế nào, ít nhất có một chuyện nàng nghĩ cần phải xử lý, đó là xử lý sạch sẽ hầm chế rượu trước khi bọn họ thu hoạch được hắc mạch. Có như vậy thì vào mùa đông mới có thể tiến hành chế rượu.

Trong bãi tắm, Sebastian lại quay đầu trừng mắt nhìn Bonn.

“Nàng đến cùng là biết bao nhiêu?”

“Ta chưa từng nói về chuyện của ngươi với nàng.”

“Đáng chết, đừng nói cho ta là trừ bỏ cái này thì ngươi nói hết rồi?”

Bonn nhìn nam nhân kia, nói: “Nàng nhìn thấy bức họa của Simon, hơn nữa nàng là vợ ta, chúng ta ngủ chung giường mỗi ngày, nàng đương nhiên nhận ra ta với Simon không phải cùng một người.”

Sebastian nhìn hắn, nửa ngày sau mới nói.

“Cho nên, nàng biết ngươi không phải.”

“Nàng biết ta không phải.”

“Ngươi có biết ngươi đang mạo hiểm rất lớn không?”

“Ngươi có biết nàng cũng đang mạo hiểm rất lớn không?” Bonn hỏi lại, rồi sau nói: “Ngươi cần phải học cách tin tưởng nữ nhân, các nàng so với chúng ta còn thông minh lý trí hơn nhiều.”

“Trong đầu nữ nhân không hề có hai chữ lý trí này.” Sebastian có chút tức giận, hừ lạnh nói: “Nếu ngươi thật sự nghĩ thế thì ngươi chắc là điên rồi.”

Được rồi, hiển nhiên hắn quả thật là điên rồi.

Hắn vốn cho rằng có thể nhanh chóng giải thích hiểu lầm cho nàng nhưng ngày hôm đó hắn không có cơ hội nào để nói với nàng về chuyện này.

Bonn biết nàng đang cáu kỉnh.

Mỗi lần hắn có ý đồ hướng nàng đi đến, nàng luôn sẽ bị nữ nhân khác kêu đi, nếu không phải là trong thôn có hài tử ngã bị thương, thì lại là thợ mộc cần mời nàng đi xem thùng gỗ nàng yêu cầu có đúng chưa, một lần khác thì là nàng thấy Sophia đang khóc.

“Chờ một chút.”

“Trễ một chút.”

Nhìn nữ hài kia đang khóc thì nàng thậm chí còn chẳng thèm nói với hắn mà chỉ hướng hắn nhíu mày. Sau đó nàng nâng tay vẫy vẫy hắn giống như đang đuổi con chó nhỏ vậy.

Bởi vì hắn không muốn biết nữ hài kia vì sao mà khóc, cho nên hắn xoay người đi ra như nàng mong muốn. Hắn cho rằng sau đó nàng sẽ đến tìm hắn, cùng hắn oán giận Sebastian bội tình bạc nghĩa, nhưng nàng không có, mà hắn cũng có một đống sự tình cần phải xử lý.

Thôn hoang ở phương bắc lại có người phóng hỏa, những thôn trang ở gần tòa thành có hai gã nông phu bởi vì một quả phụ lẳng lơ mà gây sự, Muller phái người đưa đến một phong thư nói trinh sát báo rằng Cao Lâm bảo đang tụ tập binh lính, trong chuồng gia súc có con dê khó sinh, không ai biết làm sao nên cũng đến gọi hắn.

Lúc Bonn vội vàng tiến đến thì phát hiện cái tên nam nhân A Lãng Đằng kia đã ở đó giúp con dê mẹ kia để nó để dê con được thuận lợi. Bonn nhẹ nhàng thở ra, tiến lên hỗ trợ. Hai người tuy rằng cả người bẩn hề hề nhưng khi thấy con dê kia không chỉ mang thai một con dê mà là ba con thì cũng vô cùng nghiêm túc hỗ trợ nó. Nhìn động tác tên kia thuần thục thì biết hắn hẳn là đã gặp qua việc này.

“Cám ơn ngươi.” Bonn cùng hắn nói lúc rửa tay ở giếng nước, sau đó thành thật thừa nhận: “Ta không biết nên làm sao giúp dê khó sinh nữa.”

“Không có gì.” Nam nhân nói cho hắn, “Ta là người chăn dê.”

Tên này chăn dê ấy hả?

Bonn nhìn nam nhân trước mặt, không tự giác trừng lớn mắt.

Nam nhân giương mắt, nhìn đến vẻ mặt của hắn thì hếch mày lên.

“Ta có ba trăm sáu mươi con dê, hiện tại con trai ta đang chăm sóc tụi nó.” A Lãng Đằng rửa tay, nói: “Có lẽ thời gian này còn có mấy con vừa ra đời, nếu ngươi cần thì ta nghĩ hắn cũng muốn bàn việc làm ăn với ngươi đó.”

Bonn nháy mắt tỉnh táo lại, mắt cũng không chớp nói: “Ta có cần.”

A Lãng Đằng nói cho hắn: “Khoảng cách có chút xa, muốn đem dê tới đây thì chắc phải đợi mùa xuân sang năm.”

“Không thành vấn đề, ta có thể chờ.” Bonn nghiêm cẩn nói: “Một đầu dê ngươi bán bao nhiêu?”

Hắn nói một vài chữ, giá cả rất tiện nghi nhưng vẫn vượt quá khả năng chi trả của Bonn hiện tại.

“Các ngươi có nhận hàng hóa không?”

“Trên thực tế, ta nghĩ con ta cần chút vải đay thật bền, nếu bên trên có thêu hoa cỏ gì đó thì càng tốt.”

“Không thành vấn đề.”

Hắn biết chính mình đang chiếm tiện nghi, nhưng hắn cả tòa thành đang há mồm chờ ăn cơm nên cũng đành mặt dày giao dịch với nam nhân này.

Lúc hắn lại muốn đi tìm Khải thì phát hiện trời đã tối.

Lúc ăn cơm, Bonn cuối cùng cũng thấy Khải. Nàng đúng giờ xuất hiện trên bàn cơm, nhưng hắn căn bản chưa kịp cùng nàng nói hai câu thì Sebastian liền vội vàng cùng hắn thảo luận có nên phái binh đến phía nam phòng ngừa Cao Lâm bảo xâm chiếm hay không. Chờ hắn hoàn hồn thì nàng đã không còn ở đó.

“Phu nhân đến phòng bếp rồi.”

Charlotte vừa thu thập bàn ăn vừa trả lời hắn.

“Nàng đi phòng bếp làm cái gì?”

“Mỗi ngày buổi tối, sau khi cơm nước xong, phu nhân đều dạy nữ nhân viết chữ.”

Câu nói này là Sebastian trả lời.

Bonn kinh ngạc quay đầu nhìn hắn, chỉ thấy tên kia vẻ mặt khó chịu bổ sung.

“Nàng khiến bọn họ nghĩ rằng chỉ cần biết viết chữ, đọc sách, có thể gả cho thương nhân ở trong thành gì đó.”

“Phu nhân không nói như thế.”

Sophia mới từ cửa mang theo cái thùng đi vào, nghe thế thì nhịn không được trừng mắt nhìn Sebastian, mở miệng xen mồm.

“Nàng chính là nghĩ học tập nhiều chút thì tương lai chúng ta sẽ có nhiều ưu thế hơn.”

Bonn không có dừng lại, chính là vội vàng đứng dậy đi ra cửa.

Ở phía sau, Sebastian híp mắt, đứng lên.

“Học biết viết chữ đối với ngươi không có cái gì ưu việt hết.”

“Đương nhiên là có.” Sophia nâng cằm lên.

“Như là cái gì?” Hắn dùng lỗ mũi hừ một cái, hướng nàng tới gần.

Sophia nhìn chằm chằm hắn, nói: “Ta học viết chữ xong có thể giúp người ta viết thư — ”

Hắn cúi đầu trừng mắt nhìn nàng, thấp gào: “Không có người nào tìm nữ nhân nhờ viết thư hết — ”

“Nữ nhân sẽ!” Nàng mở miệng đánh gãy lời hắn, tức giận nói: “Phu nhân còn dạy chúng ta toán học, nàng nói ta rất thông minh, sau này có thể giúp người ta tính toán sổ sách!”

“Nam nhân sẽ không muốn ngươi giúp hắn tính toán sổ sách, chỉ muốn ngươi làm tình nhân của hắn thôi!”

Sophia nghe vậy, xấu hổ và giận dữ mặt đỏ lên, nâng tay liền quăng hắn một cái tát.

Trong đại sảnh, nháy mắt một mảnh yên lặng.

Những người còn ở trong đại sảnh đều đình chỉ động tác, sợ tới mức không dám nói lời nào.

Sebastian giận trừng mắt nhìn nàng, khuôn mặt lạnh lùng run rẩy, Sophia cũng phát hiện chính mình vừa làm cái gì, sắc mặt từ hồng chuyển sang trắng, nhưng nàng không lùi bước chỉ rưng rưng trừng mắt hắn, run giọng nói.

“Thật có lỗi, đội trưởng, ta vừa thấy có một con ong đang đậu trên mặt ngài.”

Mỗi người đều cho rằng vị đội trưởng kia sẽ xử phạt nàng vô lễ, nhưng hắn chỉ ngẩng khuôn mặt bị đáng ra năm dấu tay kia, xoay người bước nhanh ra ngoài.

Sophia xoay người, cố nhịn khóc, mang theo thùng nước bắt đầu thu thập chén đũa trên bàn.

Không biết chuyện phát sinh trong đại sảnh, Bonn vội vàng xuống lầu, xuyên qua quảng trường đi đến phòng bếp, kết quả là nữ nhân kia cũng không ở đó, nàng cũng không ở trên lầu phòng bếp, ở hầm rượu, kho thóc, hoặc ưng tháp. Lúc hắn quay lại quảng trường mới thấy nàng nhưng Sophia lại ở trong lòng nàng khóc.

Hắn quả thực không thể tin được, hắn chính là muốn tìm vợ mình nói mấy câu, đem sự tình giải thích rõ ràng. Làm sao mà thời gian nói mấy câu cũng không có là sao?

Ý niệm này vừa mới lướt qua thì Anderson đã chạy tới mời hắn đến kho vũ khí. Trong lòng Bonn tràn đầy khó chịu rủa thầm một tiếng nhưng cũng chỉ có thể xoay người bước nhanh trở lại tháp thành chủ, theo một cái cầu thang khác mà lên kho vũ khí ở lầu hai.

Sebastian cùng với Michael mới trở về cũng đang chờ ở bên trong. Hắn đem cửa đóng lại, ở dưới cây đuốc thấy má trái của Sebastian đỏ hồng.

“Mặt của ngươi là làm sao vậy?” Lời vừa ra khỏi miệng, Bonn đã nghĩ đến Sophia khóc ngã vào lòng Khải, vội nâng tay ngăn cản hắn trả lời, “Quên đi, đừng nói, ta không muốn biết.”

Kỵ sĩ của ma nữ – Quyển hạ – Chương 21

Nữ nhân ở trên giường lớn nhìn tái nhợt lại suy yếu. Giọng nói ôn nhu của Khải lặng lẽ quanh quẩn ở trong không khí.

Hắn không biết nữ nhân kia xảy ra chuyện gì. Lúc nàng ta ở Sói bảo, thoạt nhìn cường đại đến đáng sợ, hắn không chút nghi ngờ nếu nàng muốn thì liền có thể dễ dàng giết chết hắn. Nhưng hôm nay, nàng nằm ở trên giường, da trắng như tuyết, hô hấp nhè nhẹ, suy yếu như tùy lúc sẽ chết.

Hắn vốn lo lắng Khải sẽ tổn thương mình vì trị liệu cho nữ nhân kia nhưng nàng thoạt nhìn tốt lắm, không suy yếu như người kia. Trải qua lần tập kích của Karl lớn, hắn biết nếu nàng muốn thì có thể nháy mắt đem người ta chữa khỏi. Hăn không hiểu sao Khải không trị cho nàng kia mà lại hát cho nàng ấy nghe.

Gió thu nhẹ nhàng thổi, từ cửa sổ mà vào, bất chợt thổi bay tấm lụa trắng.

Bonn có thể thấy biểu cảm của nàng vô cùng ôn nhu, giống như đang dỗ Jerry, mà nữ nhân kia đang khép chặt hai mắt, còn có lệ quan lấp lánh. Giữa hai người bọn họ có một mối liên hệ đặc biệt mà hắn biết hắn không nên quấy rầy.

Thế nên hắn không đi vào căn phòng kia.

Trong phòng, trừ bỏ Surya yên lặng đứng trong một góc giống cái cột đèn thì còn có một nữ nhân vô cùng bé nhỏ. Nàng cùng với A Lãng Đằng đứng ở bên cửa sổ, mà nam nhân kia đang để tay trên lưng nàng.

Bonn không có phát ra tiếng động gì nhưng A Lãng Đằng vẫn phát hiện ra hắn, quay đầu nhìn hắn. Nữ nhân kia thấy động tác của A Lãng Đằng thì cũng quay đầu lại. Lúc nhìn thấy hắn, nàng lộ ra một nụ cười nhàn nhạt.

Nụ cười kia hầu như không thể nhận ra, nhưng đúng là nụ cười. Nàng cũng có một đôi mắt lộ ra năm tháng từng trải. Lúc này hắn hiểu, nếu hắn muốn Khải ở lại thì hắn sẽ phải tiếp nhận những người này.

Phù thủy, người sói, quạ đen, trời biết cô gái trước mặt này là cái gì.

Nếu nói hắn hoàn toàn không để ý thì chỉ là giả. Nhưng chỉ cần Khải có thể ở cùng hắn thì hắn không cần quan tâm họ là người gì.

Nữ nhân thu dưỡng Khải, ở thời điểm nàng bất lực nhất đã giúp nàng. Với hắn mà nói, thế này là đủ rồi.

 

Lúc trở về tòa thành, mọi thứ giống như đã cách một thế hệ.

Bên trong tòa thành có thêm vài người mới, cũng có ít người cũ mới tới từ những chỗ xa hơn. Có rất nhiều người không thuộc về Swartz, bọn họ đến các thôn trang khác nhau ở, cũng có người vẫn ở lại chính nhà của mình. Rất nhanh Khải đã làm quen được với tiết tấu sinh hoạt trong thành.

Trong mấy ngày này Sophia chăm sóc đám thảo dược của nàng rất tốt. Lysa tiếp nhận lớp học nhỏ cho các nữ nhân vào buổi tối, Charlotte thì tìm Anthony sửa lại guồng quay sợi sau đó dạy những nữ hài cách sử dụng guồng quay.

Nàng vốn cho rằng Anthony sẽ tham gia quân đội nhưng trong lúc nàng không biết thì đứa nhỏ đã đem lò rèn sửa sang lại, tiếp nhận công việc của cha mình.

“Phải có người mài đao kiếm cùng nông cụ, còn có vó ngựa.” Thiếu niên kia nói: “Những cái móng ngựa này đều đã rỉ sắt, hơn nữa cũng quá cũ rồi.”

Trong thời gian ngắn ngủi, đứa nhỏ này giống như cao lên rất nhiều, lại cường tráng. Kỹ thuật rèn của hắn không phải rất tốt nhưng hắn nghiêm túc nhớ lại những gì cha hắn làm trước đây mà cứ thế thử.

Ít nhất hắn cũng làm tốt hơn những người khác nhiều thế nên rất nhanh mọi người bắt đầu tìm đến hắn, muốn hắn sửa chữa nông cụ, mài đao kiếm, khiến công việc của hắn cao như núi.

Sau đó có một ngày nàng thấy Linh đã khá hơn, rời khỏi ưng tháp đi đến trước lò rèn, nhìn đứa nhỏ đã mấy ngày nay vì muốn đun nóng chảy sắt vụn để đúc thứ khác nên vội đến mồ hôi ướt đẫm.

“Không phải làm như thế.” Linh một đường đi đến trước mặt đứa nhỏ kia nói: “Độ nóng của than đá không đủ, ngươi thêm nhiều nữa cũng không ích gì. Muốn nóng chảy sắt thì ngươi trước tiên phải sửa cái quạt gió chết tiệt ở cái xó kia đã.”

Thiếu niên kia há hốc mồm nhìn nữ nhân đến từ Venice mặc quần áo quý giá, mái tóc tung bay, nhất thời ngây dại.

“Nhìn cái gì, còn không mau đem cái quạt gió kia cầm đến đây.” Linh trừng mắt nhìn hắn, lạnh giọng nói: “Thợ rèn là người không thể thiếu được trong một tòa thành. Sắt phải nung chảy, sắt nóng phải được đập, ngươi cứ vậy chậm rãi đốt than là muốn làm đến lúc nào? Nếu hiện tại có địch nhân tấn công thì các ngươi tinh nguyện liều mình cầm mấy thanh kiếm rách này mà liều mạng hả?”

Anthony hoàn hồn lại, nhanh chóng chạy tới khiêng cái quạt gió kia lại.

“Đem cái chỗ tồi tàn này tu sửa cho tốt đi.” Linh trừng mắt nhìn hắn, căm tức nhắc đi nhắc lại: “Rồi sau đó nhanh chút đem nơi này sửa sang lại sạch sẽ. Vị sư phụ mà ta biết tuyệt sẽ không thích cái nơi làm việc loạn thành thế này đâu! Nhanh chút sửa sang lại, đắp lò lửa, lợi dụng quạt gió để thông gió, thúc ngọn lửa như thế thì sắt vụn mới có thể nóng chảy. Dùng cái nồi kia đựng, còn có khuôn đúc, đem sắt nóng chảy làm thành từng thanh sắt là ngươi có thể làm những thứ khác ngươi muốn!”

Nói xong, nàng bỏ lại thiếu niên đang há hốc miệng nhìn nàng, xoay người muốn về ưng tháp thì lại thấy Khải.

Linh bước nhanh qua người nàng, giọng nói tràn đầy khó chịu vang lên: “Nếu ngươi muốn ở tại chỗ này thì ít nhất cũng nên nghĩ đến biện pháp để mình sống tốt chứ?”

Nàng vẻ mặt lãnh khốc vội vàng đi qua, bỗng chốc liền biến mất ở cửa ưng tháp.

Khải quay đầu nhìn bóng lưng của nữ nhân kia, có chút ngốc lăng, nửa ngày sau mới chậm rãi nhếch khóe miệng.

“Đó là sách gì vậy?”

Tiếng Bonn vang lên phía sau nàng. Nàng quay lại thì thấy hắn đang nhướng mày nhìn nàng.

Khải đem cuốn sách rất nặng vừa rồi vội vàng giấu ở phía sau lưng đưa cho hắn.

Nàng biết Linh không phải người vô tình. Nàng nói không cần Khải thì Khải liền tin luôn nhưng trải qua vài việc này nàng mới hiểu được nữ nhân thu dưỡng nàng kỳ thực cũng không lãnh khốc như bề ngoài.

Nàng không nghĩ Linh lại rành về chuyện đánh nhau, rèn vũ khí. Còn cuốn sách này là nằm trong đám sách Surya vừa mới cầm đến mà nàng chưa kịp đọc.

Bonn lật xem cuốn sách rất nặng kia, kinh ngạc không thôi.

Hắn nhìn không hiểu ký tự nhưng trong sách có hình ảnh, minh họa chuyện rèn sắt.

“Sách này nàng lấy ở đâu?”

“Linh.” Khải nhìn hắn, nhịn cười nói: “Ta vốn muốn nhìn một chút xem có gì hỗ trợ việc nung sắt của Anthony không nhưng ta nghĩ nàng ấy vừa mới giúp chúng ta giải quyết được vấn đề của mình rồi.”

Bonn kinh ngạc nhìn nàng, nửa ngày sau mới xoay người rời khỏi. Khải chú ý thấy hắn không có đem sách trả lại nàng mà mang đến cho Sebastian xem.

Hai nam nhân kia đứng ở trong quảng trường, vô cùng cao lớn anh tuấn, hấp dẫn phần đông ánh mắt mọi người.

Rồi nàng thấy Sophia đang ôm thùng quần áo đi qua, nhìn thấy Sebastian thì cả người cứng đờ, bước nhanh qua.

Bên trong tòa thành mọi thứ đều như thường, chỉ có không khí giữa Sophia cùng Sebastian là trở nên rất quái dị.

Hiển nhiên không biết vì sai vị đội trưởng kia lại chọc giận Sophia nhưng mỗi khi nàng nhìn thấy hắn thì đều bày ra cái mặt thối khiến sắc mặt Sebastian cũng không đẹp tí nào. Bất quá nam nhân kia biết che giấu biểu cảm hơn Sophia.

Nàng không biết nên thở nhẹ một hơi hay là nên cảm thấy phiền não. Bởi vì hiển nhiên Sophia đối với diễn biến cả cả vụ việc không thấy vui vẻ. Mỗi lần Sophia cùng Sebastian xuất hiện trong cùng trong một căn phòng thì không khí giống như bị đông lại.

Có lẽ nàng cần phải tìm Bonn nói chuyện về vấn đề này nhưng nàng không muốn hắn tranhc chấp với vị đội trưởng kia.

Trời biết, nàng thật sự không rõ hai nam nhân này đến cùng suy nghĩ cái gì.

Có lẽ bởi vì vị đội trưởng kia từng có ý đồ thiêu chết nàng, cho nên nàng vô pháp hoàn toàn tín nhiệm hắn. Nhưng Bonn hiển nhiên có một phần tín nhiệm Sebastian. Hắn vẫn như cũ để tên kia huấn luyện và chưởng quản quân đội, mà không đem Michael từ phương bắc quay về.

Nếu là ở mấy tháng trước, nàng sẽ cho rằng hắn làm như thế là vì Sebastian có được thân phận kỵ sĩ, Michael thì không có. Nhưng hiện tại nàng biết lý do không phải thế. Bonn không phải quý tộc, hắn hắn không dùng thân phận và giai cấp mà nhìn người. Michael có thể là chiến binh vĩ đại nhưng Sebastian đúng là tương đối thành thạo việc huấn luyện binh lính.

Rồi sau đó nàng thấy vị đội trưởng kia dùng khóe mắt nhìn Sophia, lông mày nhíu chặt, môi mỏng nhếch, nhưng lần này hắn chưa nổi đóa lên.

Đột nhiên, một loại cảm giác quen thuộc giống như đã từng quen dâng lên trong lòng nàng. Trong chớp mắt, Bonn bởi vì chú ý tới Sebastian đang nhìn Sophia nên nhịn không được làm ra biểu cảm như thế. Hắn nhíu mày, mím môi, trong mắt bởi vì sự không chuyên tâm của kẻ kia mà lộ ra một chút tức giận.

“Nha, đáng chết.”

Khải bị biểu cảm giống nhau của hai người làm cho phát hoảng. Sau đó bọn họ cùng hướng nàng đi tới, thậm chí ngay cả điệu bộ cũng đều có điểm giống nhau.

Nhìn hai nam nhân kia, mọi thứ trở nên rõ ràng. Khi bọn hắn dừng trước mặt nàng thì Khải trừng mắt nhìn bọn họ, bởi vì quá mức khiếp sợ, nàng không nghĩ mà đã thốt lên “Các ngươi là huynh đệ.”

Hai nam nhân đồng thời cứng đờ khiến chân tướng càng thêm rõ ràng. Giây tiếp theo bọn họ một tả một hữu đem nàng kiềm kẹp đến một căn phòng gần nhất.

Bonn tóc đen, tương đối thẳng, Sebastian tóc hơi xoăn. Cái mũi của Bonn không to như Sebastian. Bọn họ lớn lên không giống nhau nhưng đó là vì sau khi trở về thành Bonn cạo râu đi, nếu vẫn để râu thì bọn họ càng giống.

“Cứt chó, ngươi nói cho nàng sao?” Sebastian tức giận thấp giọng chỉ trích Bonn.

“Ta không có.” Bonn hí mắt trừng lại, nhẹ gào lên.

Ủng hộ Rừng Hổ Phách

Mong các bạn ủng hộ để Amber duy trì trang web. Nếu không có Paypal thì có thể:
1. Chuyển khoản tới: Hoang Mai Nhung - 0021002033624 - Vietcombank.
2. Chuyển qua Momo
3. Gửi thẻ cào điện thoại Vietel
Chân thành cảm ơn!

Rừng Hổ Phách

Lịch

Tháng Mười 2018
H B T N S B C
1234567
891011121314
15161718192021
22232425262728
293031  
error: Content is protected !!